Hoàng Hậu Gả Cho Vương Gia

Chương 2 : Sắc Phong Thiên Di Làm Quận Chúa .



Đến hoàng cung , Thái Hậu dẫn Thiên Di đến Từ Ninh Cung sai nô tỳ hầu hạ nàng tắm rửa , một lát sau tiểu nữ oa lem luốc trở thành một tiểu nữ oa cao quý lộng lẫy , Thiên Di nhún người giữ tư thế hành lễ :

- Thiên Di thỉnh an Hoàng tổ mẫu , Hoàng tổ mẫu vạn phúc kim an .

Thái hậu cười cười nói :

- Ô , đứa nhỏ này thật biết quy cũ a , mau đứng lên ... lại đây để ai gia nhìn mộ chút .

- Tạ hoàng tỗ mẫu .

Người hầu bên cạnh Thái hậu kinh ngạc nhìn tiểu nữ oa 6 tuổi thông hiểu lễ nghi mà hai mắt không thể chớp , thật không thể tin được .

Thái hậu bế Thiên Di ngồi trên đùi , lại thấy Thiên Di nhỏ giọng :

- Không được đâu thưa hoàng tổ mẫu , thế này là con mạo phạm người .

- Không sao , Thiên Di ... ai gia cho con cái này , từ bây giờ con là Thiên Di quận chúa , cầm cái này con muốn đi đâu trong cung liền đi a .

Thiên Di cầm lấy tấm kim bài nhìn một chút rồi trả lại nói :

- Cái này là do Thái thượng hoàng tặng cho hoàng tỗ mẫu , Thiên Di không thể nhận được đâu .

Lần này Thái hậu và người nô tỳ mới hoảng sợ nhìn tiểu nữ oa trước mặt , chỉ nhìn một chút liền biết là cái gì , quả thật tài trí hơn người . Thái hậu quả thật nhìn tiểu nữ oa này thuận mắt liền nói :

- Thiên Di , cầm lấy đi , con mà không nhận ai gia sẽ không được vui đâu a .

- Vâng , Thiên Di tạ ơn Hoàng tỗ mẫu .

Thiên Di cho kim bài vào tay áo , ánh mắt tà mị rũ xuống , trên môi mỉm cười , cô trường xuống đất nhỏ nhẹ nói :

- Người đi đường mệt mỏi , Thiên Di xoa bóp cho người .

Nói xong nàng bỏ giày trèo lên ghế xoa bóp cho Thái hậu , Thái hậu hai mắt lim dim , cảm thấy thoài mái vô cùng , bà nói nhỏ :

- Dễ chịu quá ... thoải mái quá ... Thiên Di thật là ngoan a ...

- A ... Điềm Xảo , mau sai Tiểu cẩn tử đi gọi Sở thái y đến đây cho ai gia .

- Vâng , thưa Thái hậu .

Thiên Di cười lạnh , Sở Cung Hữu ... ta thật muốn xem phải ứng của ông như thế nào khi nhìn thấy ta a , ông bất nhân đừng trách ta bất nghĩa .

- Hoàng tổ mẫu , Thiên Di gọt trái cây cho người ăn a .

Thái hậu hết sức ngạc nhiên , đứa nhỏ 6 tuổi này làm sao có thể làm được , nhưng khi bà nhìn Thiên Di gọt quả táo hết sức điêu luyện bà mới gật đầu thầm khen , đứa nhỏ này gọt táo không phạm đứt vỏ ...tốt ... tốt lắm .

Thái hậu ăn táo , ngoài cửa có tiếng truyền gọi :

- Truyền Sở thái y triệu kiến .

- Truyền Sở thái y triệu kiến .

Sở Cung Hữu cúi đầu đi vào quỳ xuống hai tay chống xuống đất nói :

- Hạ thần Sở Cung Hữu tham kiến Hoàng thái hậu , hoàng thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế .

- Bình thân .

- Tạ hoàng thái hậu .

Thái hậu đi thẳng vào vấn đề :

- Ai gia muốn khanh tới xem thử có cách nào chữa vết bỏng cho Thiên Di của ai gia không .

Sở Cung Hữu lặng đi , vết bỏng ... Thiên Di ... không thể nào ... làm sao có thể , ông ngẩn đầu nhìn lên lại thấy Thiên Di đang chăm chú gọt quả táo , ông la lên theo phải xạ rồi té ngồi xuống đất :

- A ....ah ...

Cùng lúc đó Thiên Di cũng a một tiếng , táo và dao rơi xuống đất , máu từ tay chảy ra , cô òa khóc kêu lên :

- A ... đau quá ...hu hu hu ....

Thái hậu tức giận chỉ tay về phía Sở Cung Hữu quát to :

- Ngươi như thế nào lại làm cho Thiên Di của ai gia hoảng sợ ... người tới lôi hắn ra ngoài tiền sảnh đánh 100 gậy cho ai gia .

- Thiên Di ngoan đừng khóc , mau truyền thái y khác cho ai gia .

- Xin hoàng thái hậu tha mạng ... xin người tha mạng ...

Thiên Di thút thít nói :

- Hoàng tỗ mẫu đừng trách Sở thái y , chỉ là do Thiên Di xấu xí làm cho Sở thái y hoảng sợ , là Thiên Di không tốt .

Thái hậu thở dài nói :

- Cái đứa nhỏ này , được rồi ... Sở thái y mau tới xem cho Thiên Di của ta , làm nó giật mình lần nữa cẩn thận cái đầu của ngươi đó .

- Vâng , tạ hoàng thái hậu tha mạng .

Ông run rẩy sợ hãi băng bó cho Thiên Di , Thiên Di nhếch miệng cười nói :

- Thiên Di cũng họ Sở nha , nhưng cha mẹ Thiên Di bỏ rơi Thiên Di rồi .

Sở Cung Hữu thót tim , toàn thân run rẩy không dám nhìn vào mắt của Thiên Di , thái hậu hừ lạnh nói :

- Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con , dám bỏ rơi Thiên Di của ta , để ta bắt được ta sử phạt .

Nhìn Sở Cung Hữu lúng túng đánh rơi cả lọ thuốc , Thiên Di cười thích thú , cô quay sang nhìn thái hậu cười ôn nhu dễ thương .

Nhìn Sở Cung Hữu lúng túng đánh rơi cả lọ thuốc , Thiên Di cười thích thú , cô quay sang nhìn thái hậu cười ôn nhu dễ thương .

- Hoàng tỗ mẫu , Thiên Di muốn đi ra ngoài một chút a .

- Ừm , cẩn thận một chút nhé .

- Vâng , Thiên Di lui trước .

Cô chạy ra ngoài hí ha hí hửng , Sở Cung Hữu cũng cáo lui ra sau đó , ông đi theo Thiên Di lại nghe Thiên Di nói với giọng khinh bỉ :

- Ông không ngờ phải không , ngày hôm qua ông bỏ rơi tôi ... ngày hôm nay gặp tôi ở đây chắc là ông sốc lắm nhỉ .

- Thiên Di , phụ thân ...

Thiên Di quay lại cười lạnh lẽo :

- Xin lỗi , Thiên Di tôi là trẻ mồ côi a , có phải hay không ông nên hiểu một ít quy cũ nhỉ , tôi bây giờ là Thiên Di quận chúa a .

Nói hết câu cô liền bỏ đi , chỉ vì một chút danh dự mà vứt bỏ con ruột của mình , con gái ông đã chết rồi , Thiên Di bây giờ là Thiên Di ở thế kỷ 21 a , và tôi sẽ không tha thứ đâu .

Sở Cung Hữu ánh mắt hối hận ăn năng đứng yên tại chỗ , Thiên Di đi tới ngự hoa viên thì gặp mấy cũng nữ , họ la lên :

- Á ...

Thiên Di làm lơ bọn họ , nhìn cũng đủ biết là họ sợ gương mặt của nàng rồi , đi tiếp cô nhìn thấy một đám phi tần của hoàng thượng đang thưởng hoa tán gẫu , có người nhìn Thiên Di rồi la lên ngất xỉu :

- Á ...

- Duệ quý phi ... mau tỉnh lại đi a ...

- Thái y ... người tới gọi thái y ...

- Cái con nha đầu xấu xí kia làm Duệ quý phi ngất xỉu a ... mau bắt nó lại .

Thiên Di khuôn mặt lạnh tanh , muốn đi qua ngự hoa viên hái một ít hạt sen để lấy tâm sen ... ai dè gây ra chuyện . Thị vệ chỉa kiếm về phía Thiên Di , Thiên Di rút kim bài giơ ra chưa kịp nói thì có tiếng vọng tới :

- Hoàng thượng giá lâm .

Thiên Di quay sang nhìn tay vẫn nắm kim bài , đám thị vệ quỳ xuống , phi tần và cung nữ cũng quỳ xuống hành lễ :

- Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế .

Hoàng thượng nhìn Thiên Di đột nhiên đi tới quỳ xuống ở tư thế tôn kính :

- Nhi thần thỉnh an thái thượng hoàng .

Mấy thái giám quỳ theo , mấy người kia hoảng sợ , mặt mày chuyển xanh , Thiên Di nói nhỏ :

- Hoàng thượng xin đứng lên .

- Hoàng thượng xin đứng lên .

- Tạ thái thượng hoàng .

Thiên Di nhún người hành lễ :

- Quận chúa Thiên Di thỉnh an hoàng thượng , hoàng thượng vạn phúc kim an .

Hoàng thượng hơi sững sờ nhìn tiểu nữ oa trước mặt rồi nói :

- Quận chúa Thiên Di , ngươi là do thái hậu tấn phong .

- Vâng .

- Tất cả đứng lên đi , rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?

Thiên Di nhẹ nhàng nói với hai hàng nước mắt :

- Xin hoàng thượng tha tội , Thiên Di vốn là đi qua ngự hoa viên hái một ít hạt sen để lấy tâm sen về chữa bệnh cho thái hậu , ai ngờ diện mạo của Thiên Di xấu xí làm kinh sợ các phi tần của người ... xin hoàng thượng tha cho Thiên Di ... hu hu hu hu ...

- Thái hậu bệnh ư , lập tức đến Từ Ninh Cung .

Thiên Di thở phào một cái , đám người kia cuối đầu nói :

- Cung tiễn hoàng thượng .

Thiên Di tranh thủ hái một ít hạt sen gần bờ rồi trở về , Thiên Di đi vào hành lễ :

- Thiên Di gặp qua hoàng thượng , hoàng tỗ mẫu .

- Đứng lên đi , Thiên Di ngoan ... mau qua đây với ai gia .

Thiên Di đi đến bên thái hậu nhanh nhảu nói :

- Thiên Di biết tâm sen tính hàn , không độc , có tác dụng thanh tâm an thần , chữa mất ngủ , giải nhiệt trừ cảm nắng , suy nhược cơ thể , hoa mắt chóng mặt nên hái một ít về cho hoàng tỗ mẫu dùng a .

- Đứa nhỏ này thật ngoan a , hoàng thượng nhìn xem Thiên Di mặt mày sáng sủa lại thông minh chưa này , ai gia muốn cho Thiên Di đi học ở thượng thư phòng a .

- Con không đi đâu , con ra ngoài thôi người ta đã sợ chết khiếp rồi .

Hoàng thượng nhìn Thiên Di mỉm cười nói :

- Không sao , trẫm sẽ sai người làm cho con một tấm lụa che mặt , con cứ đến thượng thư phòng học đi nha .

- Thiên Di của ai gia là dễ thương nhất , ai bắt nạt con cứ về mách với ai gia , ai gia làm chủ cho con .

Thiên Di mỉm cười , lụa che mặt chắc là thêu hoa mẫu đơn lên đó để che đi khuyết điểm , chưa bao giờ dùng thử , mới chỉ nghe nói qua , đến thượng thư phòng cũng tốt dù gì mình học ở đó mười lăm lần rồi , thêm một lần nữa chắc không sao .
Chương trước Chương tiếp
Loading...