Xuyên Không Đến Sở Quốc Làm Thần Y
Chương 18
Chương 18 Trong tư phòng cao quý , có một tiểu hài tử yếu ớt nằm trên giường . Vị thái y bắt mạch , sợ hãi run rẩy . Ông đứng dậy , ngập ngừng thưa : " Khởi bẩm hoàng thượng " " Hoàng nhi của trẫm như thế nào ?" " Khởi bẩm , thái tử ... thần ngu dốt , vô phương cứu chữa " Vừa nghe thái y nói vậy , nữ nhân xinh đẹp nọ liền ngã xuống , khóc lóc lại gần giường , ôm lấy hài tử :" Khải nhi , Khải nhi của mẫu hậu ... " Tần Vương - Tần Hoằng nổi giận , đập tay xuống bàn thật mạnh :" Hàm hồ , ngươi là thái y giỏi nhất trong hoàng cung này lại nói ra lời ấy , có phải ngươi lo mình đã sống quá lâu ..." Vị thái y kia có run sợ , nhưng ông không ngần ngại thừa nhận :" Thần vô lực , xin hoàng thượng trách phạt . Nhưng thần không thể làm gì hơn , bệnh của thái tử thần chưa từng thấy qua " Tần Hoằng không thể nói gì ,im lặng nhìn về phía Hoàng Hậu ở cạnh giường . Tần Khải là nhi tử của hắn cùng Hoàng hậu , năm nay vừa lên bốn .Vài ngày trước nó đột nhiên đổ bệnh nặng , các thái y đều không có cách cứu chữa . Tần Hoằng vô cùng phiền não . Sau khi thái y rời đi , Quý công công mới đi chầm chậm đến gần , nhỏ giọng :" Khởi bẩm hoàng thượng , nô tài có điều muốn thưa " " Quý Tài ngươi cứ nói " " Nô tài gần đây nghe đồn , ở nước Sở xuất hiện một vị thần y , có thể trị bách bệnh . Nước Tần ta cùng nước Sở hai bên hòa hảo , lần này lấy cớ là mời sứ giả chiêu đãi , thỉnh vị thần y đó đến cứu thái tử , nô tài thấy về hai phía đều có lợi " Tần Hoằng suy nghĩ lời Quý Tài nói , quả thật có lý , hơn nữa cho dù không vì mục đích giao hữu hắn cũng sẽ mời bằng được vị thần y đó đến cứu trưởng tử của hắn . Tần vương lập tức hạ chiếu chỉ sai người đến Sở quốc mời sứ giả . --- Sở Quốc --- Hôm nay như mọi ngày , Sở Khải Phong ghé đến Mai An cung dùng bữa cùng Mộc Thanh . Hắn nói Tần vương đưa thư ,muốn mời y làm sứ giả , đến nước Tần để thắt chặt hòa hảo hai nước . Mộc Thanh vì lẽ phải , dĩ nhiên sẽ không từ chối . Hai ngày sau Mộc Thanh lên đường đến nước Tần , Sở Khải Phong đặc biệt phái hai thị vệ đi theo hộ tống y . Đường đi rất xa , buổi tối đoàn xe ngựa phải nghỉ chân ở ven rừng , Mộc Thanh dưới sự chăm lo của hai thị vệ quả thật là không phải đụng đến thử gì , họ thay y trải chỗ ngủ , đưa thức ăn , còn canh suốt đêm , nói là do Hoàng Thượng dặn dò phải làm làm vậy , cứ như vậy y sớm muộn cũng bị Sở Khải Phong sủng đến tận trời . Ngày hôm sau , họ phải đi đến xế chiều mới đến nơi . Mộc Thanh vừa vào cung đã được đặc biệt tiếp đãi , y được hầu hạ mộc dục , trong nước còn thả cánh hoa , khiến y cảm thấy rất ngượng . Sau khi mộc dục , Mộc Thanh được Tần vương mời đến chính điện dùng tiệc . Mộc Thanh y phục chỉnh chu , nhã nhặn , tiến vào chính điện , y đối Tần vương và Chính hậu hành lễ :" Mộc Thanh bái kiến Tần vương , Tần hậu " Tần Hoằng nhìn nam nhân phía dưới sàn , dáng vẻ thư sinh , nước da trắng , so với nữ nhân còn có phần hơn . Chẳng trách , hắn nghe Quý Tài nói Sở vương rất coi trọng vị thần y này , chắc hẳn một phần là nhờ dung mạo thanh tú . " Sứ giả bình thân , mau ngồi " " Tạ ơn Tần vương " Mộc Thanh ngồi ở một bàn rất gần Tần vương , hắn lo tiếp đãi đại thần , y cũng thở phào nhẹ nhõm . Ngay cả ở hiện đại y cũng "nổi danh" là người hướng nội , xuyên đến đây giúp y hướng ngoại nhiều hơn , nhưng vẫn là căng thẳng trước nhiều người , đặc biệt là trước một vị đế vương uy quyền lại xa lạ như Tần Hoằng . Mộc Thanh chỉ cầu bữa tiệc nhanh kết thúc , y đã ngồi xe ngựa vài ngày , lưng thực sự đâu , muốn nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi . Có điều khi tiệc tàn , y đã trở về phòng , vừa định sẽ thổi nến đi nghỉ thì có tiếng gõ cửa phòng :" Mộc công tử , người đã nghỉ chưa , nô tài có việc cần truyền " Mộc Thanh "=.=" " Ngươi vào đi " Quý Tài mở cửa phòng , nhìn y rồi cúi đầu , nói :" Công tử , vua tôi có việc triệu người đến thư phòng ngài nói chuyện " " Công công đi trước , ta sẽ theo bước " Tần Hoằng đã cởi bỏ hoàng bào , vận y phục đơn giản ngồi đợi Mộc Thanh . " Khởi bẩm hoàng thượng , Mộc công tử đã đến " Tần Hoằng nhìn Mộc Thanh đi phía sau Quý Tài , hài lòng gật đầu , chỉ định cho ông lui xuống . Mộc Thanh đứng giữa thư phòng , đối hắn hỏi :" Đêm đã muộn , không biết Tần vương có chuyện gì muốn nói với thần ?" Hắn chỉ vào ghế , ý nói y ngồi xuống :" Mộc Thanh ngươi đến làm sứ giả vì sự giao hòa hai bên , trẫm muốn tận tình tiếp đãi " " Người quá lời rồi , Mộc Thanh chỉ là một sứ giả nho nhỏ , người không cần tốn nhiều tâm trí để ý " " Điều nên làm " hắn mở nắp chén trà ấm bốc hơi , hỏi :" Tư phòng có vừa ý ngươi không ?" " Rất tốt , thần rất thích " Tần Hoằng không muốn nói vòng vo , liền nói :" Không giấu gì ngươi , trẫm lần này đưa thư mời sứ giả lại chỉ định ngươi là có mục đích nữa " " Ý người là ?" Tần Hoằng đứng dậy , đi vài bước về phía trước , dường như nhắc đến nhi tử khiến mặt hắn hiền hòa hơn :" Trẫm có một nhi tử , nó còn nhỏ . Vài ngày nay , nó đột nhiên đổ bệnh , các thái y đều không có cách nào cứu chữa . Trẫm nghe nói ngươi được mệnh danh là thần y , trẫm mong người có thể chữa khỏi bệnh cho thái tử . Đến lúc đó , trẫm sẽ ban thưởng những gì ngươi muốn " Mộc Thanh mỉm cười , đáp :" Thần chữa bệnh không nghĩ đến chuyện nhận lại vàng bạc , chỉ mong người có thể giữ mãi hòa hảo hai nước . Về phía thái tử , ngày mai thần sẽ đến cung y chuẩn bệnh , thần sẽ dốc hết sức " Tần vương nhìn nụ cười của y , có chút thất thần , hắn lần đầu tiền thất thần trước một nụ cười là vì Chính hậu , nhưng đã là chuyện của rất lâu trước đó . Lần thứ hai là y . Hắn gật đầu , để y về phòng , còn hắn ở lại nhìn bầu trời đêm , chốc chốc lại mỉm cười , không rõ là vì điều gì . Buổi sáng hôm sau , Mộc Thanh đã đến Đông cung xem bệnh cho thái tử . Thân người thái tử có điểm nóng , trên da nổi ban đỏ , miệng còn có vài vết loét . ( Lẽ nào là bệnh tay chân miệng ? Bệnh này do vi khuẩn đường ruột họ Picornaviridae gây ra . Nhưng mà loại vi khuẩn này ... không lẽ nào y từ hiện đại xuyên về , mang theo thứ gì không mang , lại đưa đến mấy loại này =.= ) Tần hậu - Dương Tú Nguyệt lo lắng nhìn y , hỏi :" Thần y , nhi tử của ta ... " " Hoàng hậu , người có thể nói cho thần biết thái tử ngày gần đây có những biểu hiện gì không ?" " Thái tử của ta... gần đây nó không ăn được nhiều , thường xuyên phát sốt , có bị ho " Nghe như vậy , Mộc Thanh có thể khẳng định thái tử chắc chắn là bị tay chân miệng , cũng khá thuyết phục , vì bệnh này xảy ra ở trẻ nhỏ , mà thái tử mới bốn tuổi . Tú Nguyệt hoàng hậu thấy y không còn nhăn mặt , liền hỏi :" Thần y , người biểu hiện như vậy , có phải nhi tử của ta được cứu rồi không ?" " Hoàng hậu người an tâm , thần sẽ cố gắng trong thời gian ngắn điều chế ra dược . Hiện tại người giúp thái tử làm chút việc để tạm thời khắc chế bệnh . Bệnh này xuất hiện ngoài da , vậy người hãy nói cung nữ giúp thái tử mộc dục với nước có thêm chút muối trắng . Về thức ăn của thái tử , hãy để y ăn những thức ăn mềm . Mỗi ngày để y uống nhiều nước , nhất là nước trái cây . " Sự hạnh phúc hiện lên trên thụy nhan tú mỹ của Dương Tú Nguyệt , nàng liên tục cảm tạ trời đất , cảm tạ thần phật , còn có cảm tạ Mộc Thanh . Sau đó nàng nói muốn đích thân đến trù phòng , vì nhi tử nấu chút cháo , Tần Khải đã nhiều ngày bỏ bữa , đã gầy đi rất nhiều . Mộc Thanh lần này khiến cho tất cả thái y trong cung một phen trầm trồ . Từ sau khi chuẩn bệnh , y đã liên tục ở trong phòng chế dược nhiều ngày , hơn nữa phương pháp khắc chế bệnh tạm thời của y vô cùng hiệu quả , giúp cho Tần Khải khôi phục nhiều . Phương thuốc mà y dâng lên lại càng thành công ngoài mong đợi . Dương Tú Nguyệt vui mừng khôn xiết khi thấy nhi tử có thể xuống giường , chạy nhảy nô đùa như mọi ngày , có thể nói bệnh của thái tử đã gần như được chữa khỏi . Tần Hoằng nét mặt đã vui hơn nhiều , đang chậm rãi bước vào Đông cung . Hắn thấy cung nữ của Hoàng hậu đứng mỉm cười nhìn ra sân , hỏi :" Trúc Lan , Hoàng hậu đã đi đâu ?" Cung nữ Trúc Lan cúi người hành lễ :" Bẩm Hoàng thượng , nương nương đã đến trù phòng " " Trù phòng ? Nàng ấy đến đó làm gì ?" " Hoàng hậu nhiều ngày nay thường xuyên xuống trù phòng nấu ăn , người vì thái tử khỏe lại rất vui nên muốn tự tay nấu cho thái tử " " Vậy sao ? Còn Khải nhi , thái tử Tần Khải ở đâu ?" " Hoàng thượng , thái tử đang cùng Mộc thần y vui đùa ở hậu viện " Tần Hoằng đi ra sau hậu viên , thấy Tần Khải đang cùng Mộc Thanh chơi đùa rất vui . Tần Khải có vẻ rất thích vị ân nhân này . Hắn nhìn Mộc Thanh , y quả thật rất khéo chơi cùng tiểu hài tử , Tần Khải cùng y chơi cười rất vui vẻ , xua tan đi mệt mỏi những ngày mắc bệnh . Hắn đột nhiên tưởng tượng ra viễn cảnh , trước mắt hắn là một gia đình , có Tần Khải là nhi tử , có hắn là cha , còn người kia là Mộc Thanh , y đang bế nhi tử của hắn , nhi tử của hắn gọi hắn là phụ hoàng , gọi Mộc Thanh là phụ thân . Y còn cười đáp lại , nụ cười rất đẹp . Tần Hoằng mải suy nghĩ đến mức bản thân mỉm cười rất tươi cũng không hay , phải đến khi Quý Tài cất tiếng gọi :" Hoàng thượng , người đang nghĩ điều gì , lại khiến người vui đến như vậy ?" . Tần Hoằng định thần , khẽ lắc đầu mỉm cười . Hắn đi đến chỗ Mộc Thanh , dang tay chuẩn bị ôm lấy nhi tử đang chạy về phía hắn . Tần Khải lao đến chỗ phụ hoàng , ôm chầm lấy hắn , giọng của nó ngây thơ gọi :" Phụ hoàng " " Khải nhi ngoan , con vừa hết bệnh đã lập tức chạy nhảy , không sợ sẽ tái phát bệnh sao " Tần Khải lí luận như ông cụ non :" Khải nhi không sợ , A Thanh ca ca nói Khải nhi đã hết bệnh rồi , sẽ không tái bị nữa " Mộc Thanh tiến đến :" Tham kiến Tần vương " " Mộc Thanh miễn lễ , lần này ngươi có ơn với thái tử , trẫm nhất định sẽ thưởng lớn " " Người quá khen , cứu người là trách nhiệm của người hành nghề y như thần ." Ba người nói chuyện rất vui vẻ , có đôi chút mang lại cảm giác gia đình . Khi Dương Tú Nguyệt mang thức ăn đến , nàng có hơi giật mình . Tần Hoằng tuy có nhiều phi tần , nhưng hắn xưa nay chưa từng nạp nam sủng hay nam phi . Thế nhưng thái độ của hắn đối với Mộc Thanh có điểm đặc biệt . Dung mạo Mộc Thanh tuy không thể nói là tuyệt mỹ , nhưng nét thanh tú rất thu hút mọi người , Dương Tú Nguyệt lo lắng sự khác biệt này sẽ khiến Tần Hoằng nảy ý đối với y . ------Vài ngày sau------ " Công tử , tiểu Khiết mang bánh đến cho người đây " Lâm Khiết vui vẻ ôm đĩa bánh xảo quả đến cho Mộc Thanh ,nàng là cung nữ được Hoàng hậu cử đi hầu hạ y ,hôm nay là ngày lễ đoàn viên , ngự trừ trong cung làm rất nhiều món ngon , bánh xảo quả là món truyền thống , nàng rất hào hứng muốn y nếm thử . Khi vừa vào phòng đã thấy y đang xếp đồ vào túi , Lâm Khiết không vui , hỏi :" Công tử , người định đi đâu sao ?" Mộc Thanh dừng tay , ngẩng đầu lên nhìn Lâm Khiết :" Ta ở đây đã nhiều ngày , vốn là để chữa bệnh cho thái tử . Giờ bênhn thái tử đã khỏi , hoàng thượng đã giữ ta lại nhiều ngày , hiện tại cũng nên trở về Sở quốc . " " Người trở về sao ?" Lâm Khiết buồn , những ngày đi theo hầu hạ Mộc Thanh nàng rất vui , y đối xử với nàng rất tốt . Tuy nói Hoàng hậu cũng rất tốt , nhưng bên cạnh người đã có nhiều cung nữ đi theo , nàng căn bản là không được bên cạnh hầu hạ Hoàng hậu , nếu như bị đưa đến hầu hạ Huệ phi thì sẽ rất thê thảm . Lâm Khiết thu lại giọng như sắp khóc , nói :" Hay người hãy ở lại qua đêm nay , hôm nay là lễ , người xem tiểu Khiết mang gì đến cho người đây " Mộc Thanh hơi bất ngờ nhìn Lâm Khiết , không ngờ nha đầu này lại dễ xúc động như vậy , y vui vẻ gật đầu đáp ứng nàng . Dương Tú Nguyệt từ trong trù phòng của Cảnh Nhân cung bước ra , nàng hôm nay đã tự tay làm xảo quả , còn nặn hình thù rất xinh xẻo . Nàng còn hầm gà , hôm nay là lễ đoàn viên , nàng muốn cung Tần Khải và Tần Hoằng ăn một bữa , nhân tiện gắn lại tình phu thê của hai người , Tần Hoằng đã lâu không đến cung nàng thị tẩm . Tú Nguyệt lấy khăn chấm mồ hôi , nói với cung nữ :" Trúc Lan , ngươi đến Dưỡng Tâm Điện , nói ta có lời mời Bệ hạ đến Cảnh Nhân cung dùng bữa " " Nô tỳ tuân lệnh . Nô tỳ lập tức đi ngay " Trúc Lan nhanh chân đi đến Dưỡng Tâm điện , còn Dương Tú Nguyệt dặn dò các cung nữ khác :" Các ngươi đi chuẩn bị nước để ta mộc dục , nhớ hãy để thêm cánh hoa và hương liệu vào " " Chúng nô tỳ tuân lệnh " Nàng mỉm cười , về phòng muốn chọn y phục đẹp nhất để gặp Tần vương . Phía Trúc Lan , khi nàng đi đến bên ngoài Dương Tâm điện , nàng vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Tần vương và Quý công công . " Quý Tài , ngươi cảm thấy sứ giả là người như thế nào ?" " Khởi bẩm hoàng thượng , theo nô tài thấy , Mộc thần y quả là người tài , tinh thông y thuật , lại ôn nhu , thanh tú " " Ngươi cảm liệu y với trẫm , có xứng không ? " Giọng Quý Tài thoáng có ngạc nhiên :" Hoàng thượng , người đối với Thần y ..." " Trẫm hỏi ngươi điều gì ngươi cứ trả lời đi " Tần vương nghiêm giọng , nhấn mạnh . " Bẩm hoàng thượng , nhìn rộng một chút , nếu người yêu thích Thần y , thì hai người sẽ xứng đôi" " Hửm ? Tại sao lại nói như vậy ?" " Người nghĩ xem , Thần y lần này đi sứ đã lập được công lớn , đối với Sở quốc mà nói là có lợi . Nếu người viết thư nói về việc này , Sở vương vốn coi trọng Thần y sẽ càng sủng ái y hơn , sẽ phong chức tước . Đến lúc đó người sang cầu thân, sẽ không lo thần y chức vị quá nhỏ ." Quý Tài giải thích rất trôi chảy . Tần Hoằng vô cùng hài lòng , liền ban thưởng cho Quý Tài . Còn Trúc Lan đứng ngoài sửng sốt , nàng suy nghĩ :"Nương nương... nếu nương nương biết được chuyện này sẽ rất đau lòng " Nàng đứng bên ngoài rất lâu mới tiến vào truyền lời Hoàng hậu . Buổi tối đó , Trúc Lan đau lòng nhìn Hoàng hậu vui vẻ dùng bữa với Hoàng thượng . Nàng theo nương nương từ khi nương nương còn là khuê tú tiểu thư , nương nương là một hoàng hậu tốt , hơn nữa người rất yêu hoàng thượng . Nhưng Hoàng thượng chỉ sủng ái người ít lâu liền có sủng phi mới , khiến cho người nhiều lần tổn thương. Vì vậy , Trúc Lan đã đưa ra quyết định táo bạo nhất đời mình . Nàng đã đến nơi Mộc Thanh tạm ở . Thấy y ở hoa viên ngắm trăng , nàng liền lại gần . " Mộc thần y " Mộc Thanh nhìn nàng vẻ đầy ngạc nhiên :" Trúc Lan cô nương , sao cô lại đến đây " Trúc Lan rơm rớm nước mắt , nàng đột ngột quỳ xuống :" Mộc thần y , nô tỳ cầu xin người , xin người hãy giúp nô tỳ một chuyện " " Cô nương ... " Cầu đề cử !!! Cầu đề cử !!! Cầu đề cử Chuyện quan trọng phải nói 3 lần
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương